Ngôi nhà cũ

Ngôi nhà cũ

Chúng tôi mua một ngôi nhà nhỏ trong làng. Một cặp vợ chồng trẻ bán nó, nói rằng bố mẹ họ chẳng cần ngôi nhà đó nữa, thêm nữa bà cũng đã mất một năm trước đây...Sau khi bà mất, chẳng ai đoái hoài gì đến ngôi nhà này, họ đến đây chẳng qua là để hoàn tất thủ tục bán nhà.

Chúng tôi hỏi:"Các bạn sẽ thu dọn đồ chứ?". Cặp vợ chồng trẻ trả lời, rằng họ chẳng cần gì những đồ đạc cũ kỹ bỏ đi này, họ đã tháo đi mấy bức tranh thánh, còn nữa là đồ vứt đi. Chồng tôi nhìn bức tường có những khoảng sáng hình vuông, nơi những bức tranh đã được tháo xuống.

- Thế còn các bức ảnh thì sao, các bạn có đem đi không?

Trên bức tường ngôi nhà gỗ là bức ảnh những người đàn bà, đàn ông, trẻ em...Cả một thế hệ. Trước đây, người ta thường dùng ảnh để trang trí các bức tường trong nhà.

Tôi nhớ lại ngày còn nhỏ, mỗi lần đến thăm bà tôi, là thấy bà đã thay những bức ảnh mới, chân dung của tôi và mấy chị em.

Bà nói:

- Mỗi sáng thức dậy, bà thường chào các cụ, hôn ông, cười với các con, rồi khi đó một ngày mới được bắt đầu.

Sau khi bà mất, chúng tôi treo lên tường ảnh chân dung của bà, và giờ đây, mỗi khi về thăm ngôi nhà nhỏ của bà năm xưa, sáng dậy tôi thường gửi đến bà nụ hôn gió. Và khi đó, căn nhà như ngay lập tức sực lên mùi bánh nướng và mùi sữa đun nóng. Chúng tôi không biết mặt ông, ông mất trong chiến tranh nhưng chân dung của người được treo trang trọng ở giữa. Bà kể rất nhiều chuyện về ông, chúng tôi vừa nghe vừa ngắm bức ảnh, đứa nào cũng thấy như ông đang ngồi bên, rồi ai cũng thấy lạ lùng là sao ông trẻ thế, còn bà thì đã già. Giờ thì ảnh bà đã treo bên cạnh bức ảnh của ông.

Những bức ảnh cũ mờ đó đối với tôi quý giá, đến mức nếu phải lựa chọn đem thứ gì đi khỏi ngôi nhà của bà, tôi sẽ chọn ngay những bức ảnh. Vậy mà những chủ nhân cũ của ngôi nhà này, họ bỏ kệ những tấm ảnh trơ trọi lại trên tường, thậm chí còn coi nó là "đồ vứt đi".

Mua nhà xong, chúng tôi bắt tay vào công việc dọn dẹp...Bạn biết không, tay tôi không thể nỡ vứt đi đồ đạc của chủ nhân cũ của ngôi nhà, người phụ nữ cả đời đã sống vì con, vì cháu, vậy mà họ nỡ ghẻ lạnh với bà...

Vì sao tôi lại biết được điều đó? Thì ra bà đã bao năm viết thư cho họ. Đầu tiên là bà viết, gửi thư đi nhưng không có hồi âm. Sau đó, bà chỉ viết, nhưng không gửi đi nữa, những chồng thư xếp kín trong ngăn tủ commost...Tôi bỗng hiểu ra rằng tại sao bà lại không gửi những lá thư đi. Bà sợ những lá thư đó sẽ bị thất lạc, nên bà giữ lại, xếp ngay ngắn, có lẽ bà tin rằng sau khi mình mất, con cháu bà sẽ đọc chúng...Trong các bức thư, bà cụ kể lại câu chuyện của gia đình mình, từ đời cụ kỵ ông bà, chép lại những gì bà đã từng nghe bà của mình kể ngày xưa. Bà muốn rằng con cháu mình sẽ biết được những giá trị của truyền thống gia đình. Sao lại có thể vứt bỏ chúng đi?

- Này mình, hay là ta chuyển số thư này cho con của bà cụ đi- Tôi rơm rớm nước mắt, nói với chồng tôi- Không thể bỏ đi những bức thư đó được.

- Em nghĩ là họ biết nghĩ hơn mấy đứa cháu kia sao?- Chồng tôi nghi ngờ hỏi lại- Bọn họ thậm chí còn không thèm xuất hiện...

- Có thể họ cũng có tuổi rồi, ốm đau bệnh tật gì đó...

- Được rồi, anh sẽ gọi và hỏi họ.

Qua người cháu, chúng tôi có được số điện thoại và nghe thấy một giọng nữ choang choang:

- Vâng, thôi, các vị cứ vứt hết đi! Bà cụ đã gửi cho chúng tôi hàng tập thư kia, nhưng ai hơi đâu mà đọc. Bà ấy cũng rảnh, chả có việc gì làm mà...

Chồng tôi không nghe hết lời, dập máy điện thoại. Anh nói nếu như cái bà kia mà đứng đây, anh sẽ bóp cổ bà ta ngay!

- Em có biết anh nghĩ gì không? Em là nhà văn, em hãy đưa nội dung các bức thư này vào trong các truyện ngắn của em.

- Nhỡ họ biết, họ kiện thì sao...

- Cái dạng như họ ấy mà, anh tin là chẳng bao giơ đọc sách đâu! Nhưng thôi, vì em nên anh sẽ ghé qua họ, để bảo họ viết giấy đồng ý cho em sử dụng các bức thư đó...

Chồng tôi sau đó đã đến gặp vợ chồng nọ và xin được chữ ký đồng ý. Trong thời gian dọn dẹp, tôi đã xuống tầng hầm. Bạn có biết rằng, trong những ngôi nhà ở quê thường có một nơi như vậy để chứa đồ thực phẩm, dưới đó mát lịm như hầm rượu. Dưới hầm, la liệt những lọ hoa quả muối, lọ mứt tự làm...Trên mỗi chiếc lọ đều dán một mẩu giấy nhỏ với những dòng chữ: "Món nấm yêu thích của Vanhia", "Dưa chuột muối cho Anatoli", "Mâm xôi rừng cho Xasa"...

Tái bút: 𝐵𝑎̀ 𝐴𝑛𝑛𝑎 𝐿𝑢𝑘𝑦𝑎𝑛𝑜𝑣𝑛𝑎 𝑐𝑜́ 6 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑐𝑜𝑛. 𝑇𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑠𝑜̂́ 𝑛𝑎̀𝑦 𝑐𝑜́ 5 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 đ𝑎̃ 𝑚𝑎̂́𝑡 (𝑐ℎ𝑢̉ 𝑦𝑒̂́𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑐𝑎́𝑐 𝑣𝑢̣ 𝑡𝑎𝑖 𝑛𝑎̣𝑛), 𝑐ℎ𝑖̉ 𝑐𝑜̀𝑛 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑐𝑜̂ 𝑐𝑜𝑛 𝑔𝑎́𝑖 𝑢́𝑡, 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 đ𝑎̃ 𝑐𝑜𝑖 𝑚𝑜̣𝑖 𝑡ℎ𝑢̛́ 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑎̀ 𝑐𝑢̉𝑎 𝑏𝑎̀ 𝑙𝑎̀ đ𝑜̂̀ 𝑏𝑜̉ đ𝑖...

𝑀𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑚𝑒̣ đ𝑎̃ 𝑚𝑜̉𝑖 𝑚𝑜̀𝑛 𝑐ℎ𝑜̛̀ đ𝑜̛̣𝑖 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 đ𝑢̛́𝑎 𝑐𝑜𝑛 𝑠𝑒̃ đ𝑒𝑚 𝑐ℎ𝑎́𝑢 𝑣𝑒̂̀ 𝑐ℎ𝑜̛𝑖, 𝑏𝑎̀ đ𝑎̃ 𝑐𝑎̂̀𝑛 𝑚𝑎̂̃𝑛 𝑡𝑢̛̣ 𝑚𝑢𝑜̂́𝑖 𝑛𝑎̂́𝑚, 𝑑𝑢̛𝑎 𝑐ℎ𝑢𝑜̣̂t, 𝑙𝑎̀𝑚 𝑚𝑢̛́𝑡 𝑐ℎ𝑜 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 đ𝑢̛́𝑎, 𝑟𝑜̂̀𝑖 𝑎̂𝑢 𝑦𝑒̂́𝑚 𝑣𝑖𝑒̂́𝑡 𝑡𝑒̂𝑛 𝑐ℎ𝑢́𝑛𝑔 𝑙𝑒̂𝑛 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑙𝑜̣...𝑁ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑙𝑜̣ 𝑛𝑎̂́𝑚 𝑚𝑢𝑜̂́𝑖 𝑐𝑢𝑜̂́𝑖 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑔ℎ𝑖 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 𝑡ℎ𝑎́𝑛𝑔 𝑐𝑢̉𝑎 𝑛𝑎̆𝑚 𝑛𝑔𝑜𝑎́𝑖, 𝑘ℎ𝑖 𝑚𝑎̀ 𝑏𝑎̀ đ𝑎̃ 93 𝑡𝑢𝑜̂̉𝑖. 93 𝑡𝑢𝑜̂̉𝑖!!!! 𝑉𝑎̣̂𝑦 𝑚𝑎̀ 𝑏𝑎̀ 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑣𝑎̀𝑜 𝑟𝑢̛̀𝑛𝑔, đ𝑒̂̉ ℎ𝑎́𝑖 𝑛𝑎̂́𝑚, 𝑛ℎ𝑎̣̆𝑡 𝑞𝑢𝑎̉ 𝑣𝑒̂̀ 𝑚𝑢𝑜̂́𝑖 𝑐ℎ𝑜 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 đ𝑢̛́𝑎 𝑐ℎ𝑎́𝑢 𝑐𝑢̉𝑎 𝑚𝑖̀𝑛ℎ. 𝑉𝑎̣̂𝑦 𝑚𝑎̀, 𝑏𝑜̣𝑛 ℎ𝑜̣ 𝑡ℎ𝑖̀....

Truyện ngắn của Alixa Atreidas (Nga). Phan Việt Hùng dịch.